TRANG CHỦ      • Sơ đồ website    • Đăng nhập

Tìm  [ Help ]
  Liên kết website

Số lượt truy cập

03258796

 
Ban hành đợt 4

Chuẩn mực số 320
Tính trọng yếu trong kiểm toán (Ban hành theo Quyết định số 28/2003/QĐ-BTC ngày 14 tháng 3 năm 2003 của Bộ tr­ởng Bộ Tài chính)

 

Hệ thống

Chuẩn mực kiểm toán việt nam

-----------------------------------------------------------------------------------------------

 

Chuẩn mực số 320

 

Tính trọng yếu trong kiểm toán

(Ban hành  theo Quyết định số 28/2003/QĐ-BTC

ngày 14 tháng 3  năm 2003 của Bộ tr­ởng Bộ Tài chính)

 

Qui định chung

 

01.    Mục đích của chuẩn mực này là quy định các nguyên tắc, thủ tục cơ bản và h­ớng dẫn thể thức áp dụng các nguyên tắc, thủ tục cơ bản liên quan đến trách nhiệm của kiểm toán viên và công ty kiểm toán khi xác định tính trọng yếu trong kiểm toán báo cáo tài chính và mối quan hệ giữa tính trọng yếu với rủi ro kiểm toán.

 

02.              Khi tiến hành một cuộc kiểm toán, kiểm toán viên phải quan tâm đến tính trọng yếu của thông tin và mối quan hệ của nó với rủi ro kiểm toán.

 

03.              Chuẩn mực này áp dụng cho kiểm toán báo cáo tài chính và cũng đ­ợc vận dụng cho kiểm toán thông tin tài chính khác của công ty kiểm toán.

 

Kiểm toán viên và công ty kiểm toán phải tuân thủ những qui định của chuẩn mực này trong quá trình kiểm toán báo cáo tài chính.

 

Đơn vị đ­ợc kiểm toán (khách hàng) và các bên sử dụng kết quả kiểm toán phải có những hiểu biết cần thiết về chuẩn mực này để phối hợp công việc và xử lý các mối quan hệ liên quan đến việc xác định mức trọng yếu của các thông tin đã đ­ợc kiểm toán.

 

Các thuật ngữ trong chuẩn mực này đ­ợc hiểu nh­ sau:

 

04.    Trọng yếu: Là thuật ngữ dùng để thể hiện tầm quan trọng của một thông tin (một số liệu kế toán) trong báo cáo tài chính.

 

Thông tin đ­ợc coi là trọng yếu có nghĩa là nếu thiếu thông tin đó hoặc thiếu tính chính xác của thông tin đó sẽ ảnh h­ởng đến các quyết định của ng­ời sử dụng báo cáo tài chính. Mức trọng yếu tuỳ thuộc vào tầm quan trọng và tính chất của thông tin hay của sai sót đ­ợc đánh giá trong hoàn cảnh cụ thể. Mức trọng yếu là một ng­ỡng, một điểm chia cắt chứ không phải là nội dung của thông tin cần phải có. Tính trọng yếu của thông tin phải xem xét cả trên ph­ơng diện định l­ợng và  định tính.

 

Nội dung chuẩn mực

 

Tính trọng yếu

 

05.    Mục tiêu của kiểm toán báo cáo tài chính là để kiểm toán viên và công ty kiểm toán đ­a ra ý kiến xác nhận xem báo cáo tài chính có đ­ợc lập trên cơ sở chuẩn mực và chế độ kế toán hiện hành (hoặc đ­ợc chấp nhận), có tuân thủ pháp luật liên quan và có phản ánh trung thực và hợp lý trên các khía cạnh trọng yếu hay không. Việc xác định mức trọng yếu là công việc xét đoán mang tính nghề nghiệp của kiểm toán viên.

 

06.  Khi lập kế hoạch kiểm toán, kiểm toán viên phải xác định mức trọng yếu có thể chấp nhận đ­ợc để làm tiêu chuẩn phát hiện ra những sai sót trọng yếu về mặt định l­ợng. Tuy nhiên, để đánh giá những sai sót đ­ợc coi là trọng yếu, kiểm toán viên còn phải xem  xét cả hai mặt định l­ợng và định tính của sai sót. Ví dụ: Việc không chấp hành chế độ kế toán hiện hành có thể đ­ợc coi là sai sót trọng yếu nếu dẫn đến việc trình bày sai các chỉ tiêu trên báo cáo tài chính làm cho ng­ời sử dụng thông tin tài chính hiểu sai bản chất của vấn đề; hoặc trong báo cáo tài chính không thuyết minh những vấn đề có liên quan đến hoạt động không liên tục của doanh nghiệp.

 

07.    Kiểm toán viên cần xét tới khả năng có nhiều sai sót là t­ơng đối nhỏ nh­ng tổng hợp lại có ảnh h­ởng trọng yếu đến báo cáo tài chính, nh­: một sai sót trong thủ tục hạch toán cuối tháng có thể trở thành một sai sót trọng yếu, tiềm tàng nếu nh­ sai sót đó cứ tiếp tục tái diễn vào mỗi tháng.

 

08.    Kiểm toán viên cần xem xét tính trọng yếu trên cả ph­ơng diện mức độ sai sót tổng thể của báo cáo tài chính trong mối quan hệ với mức độ sai sót chi tiết của số d­ các tài khoản, của các giao dịch và các thông tin trình bày trên báo cáo tài chính. Tính trọng yếu cũng có thể chịu ảnh h­ởng của các nhân tố khác nh­ các quy định pháp lý hoặc các vấn đề liên quan đến các khoản mục khác nhau của báo cáo tài chính và mối liên hệ giữa các khoản mục đó. Quá trình xem xét có thể phát hiện ra nhiều mức trọng yếu khác nhau tuỳ theo tính chất của các vấn đề đ­ợc đặt ra trong báo cáo tài chính đ­ợc kiểm toán.

 

09.              Kiểm toán viên phải xác định tính trọng yếu khi:

 

a)            Xác định nội dung, lịch trình và phạm vi của các thủ tục kiểm toán;

b)    Đánh giá ảnh h­ởng của những sai sót.

 

 

Mối quan hệ giữa trọng yếu và rủi ro kiểm toán

 

10.    Khi lập kế hoạch kiểm toán, kiểm toán viên phải xem xét đến các nhân tố có thể làm phát sinh những sai sót trọng yếu trong báo cáo tài chính. Đánh giá của kiểm toán viên về mức trọng yếu liên quan đến số d­ các tài khoản và các loại giao dịch chủ yếu sẽ giúp kiểm toán viên xác định đ­ợc các khoản mục cần đ­ợc kiểm tra và quyết định nên áp dụng thủ tục chọn mẫu hay thủ tục phân tích. Việc đánh giá mức trọng yếu liên quan đến số d­ các tài khoản và các loại giao dịch chủ yếu sẽ giúp kiểm toán viên lựa chọn đ­ợc những thủ tục kiểm toán thích hợp và việc kết hợp các thủ tục kiểm toán thích hợp đó với nhau sẽ làm giảm đ­ợc rủi ro kiểm toán tới mức độ có thể chấp nhận đ­ợc.

 

11.                                      Trong một cuộc kiểm toán, mức trọng yếu và rủi ro kiểm toán có mối quan hệ tỷ lệ nghịch với nhau: mức trọng yếu càng cao thì rủi ro kiểm toán càng thấp và ng­ợc lại. Kiểm toán viên phải cân nhắc đến mối quan hệ này khi xác định nội dung, lịch trình và phạm vi của các thủ tục kiểm toán một cách thích hợp, nh­: khi lập kế hoạch kiểm toán, nếu kiểm toán viên xác định mức trọng yếu có thể chấp nhận đ­ợc là thấp thì rủi ro kiểm toán sẽ tăng lên. Tr­ờng hợp này kiểm toán viên có thể:

a)     Giảm mức độ rủi ro kiểm soát đã đ­ợc đánh giá bằng cách mở rộng hoặc thực hiện thêm thử nghiệm kiểm soát để chứng minh cho việc giảm rủi ro kiểm soát; hoặc

b)     Giảm rủi ro phát hiện bằng cách sửa đổi lại nội dung, lịch trình và phạm vi của những thủ tục kiểm tra chi tiết đã dự kiến.

 

Trọng yếu và rủi ro kiểm toán trong đánh giá bằng chứng kiểm toán

 

12.                                      Kết quả đánh giá mức trọng yếu và rủi ro kiểm toán của kiểm toán viên ở thời điểm lập kế hoạch kiểm toán ban đầu có thể khác với kết quả đánh giá ở các thời điểm khác nhau trong quá trình kiểm toán. Sự khác nhau này là do sự thay đổi tình hình thực tế hoặc sự thay đổi về sự hiểu biết của kiểm toán viên về đơn vị đ­ợc kiểm toán dựa trên kết quả kiểm toán đã thu thập đ­ợc, nh­: tr­ờng hợp lập kế hoạch kiểm toán tr­ớc khi kết thúc năm tài chính, kiểm toán viên đã đánh giá mức trọng yếu và rủi ro kiểm toán căn cứ trên dự tính tr­ớc kết quả hoạt động và tình hình tài chính của doanh nghiệp. Nếu tình hình tài chính thực tế và kết quả hoạt động của doanh nghiệp có sự khác biệt đáng kể so với dự tính, thì việc đánh giá mức trọng yếu và rủi ro kiểm toán sẽ có thay đổi. Hơn nữa, trong khi lập kế hoạch kiểm toán, kiểm toán viên th­ờng ấn định mức trọng yếu có thể chấp nhận đ­ợc thấp hơn so với mức sử dụng để đánh giá kết quả kiểm toán nhằm tăng khả năng phát hiện sai sót.

 

 

Đánh giá ảnh h­ởng của sai sót

 

13.                                      Khi đánh giá về tính trung thực và hợp lý của báo cáo tài chính, kiểm toán viên phải đánh giá xem liệu tổng các sai sót đ­ợc phát hiện trong quá trình kiểm toán nh­ng ch­a đ­ợc sửa chữa có hợp thành một sai sót trọng yếu hay không.

 

14.         Tổng hợp các sai sót ch­a đ­ợc sửa chữa, gồm:

 

a)      Sai sót do kiểm toán viên phát hiện trong năm nay, bao gồm cả các sai sót đã đ­ợc phát hiện trong các năm tr­ớc ch­a đ­ợc sửa chữa trong năm kiểm toán;

b)      Ước tính của kiểm toán viên về những sai sót khác không thể xác định đ­ợc một cách cụ thể (sai sót dự tính) của báo cáo tài chính trong năm kiểm toán.

 

15.        Kiểm toán viên cần xác định những sai sót ch­a đ­ợc sửa chữa có thể hợp thành sai sót trọng yếu không. Nếu kiểm toán viên kết luận tổng hợp những sai sót đó là trọng yếu, thì kiểm toán viên cần có biện pháp để giảm bớt rủi ro kiểm toán bằng cách bổ sung các thủ tục kiểm toán cần thiết hoặc yêu cầu Giám đốc đơn vị đ­ợc kiểm toán điều chỉnh lại báo cáo tài chính.

 

16.   Tr­ờng hợp Giám đốc đơn vị đ­ợc kiểm toán từ chối điều chỉnh lại báo cáo tài chính, và kết quả thực hiện những thủ tục kiểm toán bổ sung cho phép kiểm toán viên kết luận là tổng hợp các sai sót ch­a đ­ợc sửa chữa là trọng yếu, thì kiểm toán viên cần xem xét, sửa đổi lại báo cáo kiểm toán cho phù hợp với Chuẩn mực kiểm toán Việt Nam số 700 - Báo cáo kiểm toán về báo cáo tài chính.

 

17.  Tr­ờng hợp tổng hợp các sai sót đã phát hiện nh­ng ch­a đ­ợc sửa chữa xấp xỉ với mức trọng yếu đã đ­ợc ấn định thì kiểm toán viên phải xem xét khả năng có những sai sót ch­a đ­ợc phát hiện kết hợp với những sai sót đã phát hiện nh­ng ch­a đ­ợc sửa chữa có thể tạo thành sai sót trọng yếu hay không. Trong tr­ờng hợp đó, kiểm toán viên cần giảm bớt rủi ro kiểm toán bằng cách bổ sung các thủ tục kiểm toán cần thiết hoặc yêu cầu Giám đốc điều chỉnh lại báo cáo tài chính để sửa chữa những sai sót đã đ­ợc phát hiện./.

---@@@---

 

 

   Bản in

Các tin khác
Chuẩn mực số 501 (13/01/2005)
Chuẩn mực số 560 (13/01/2005)
Chuẩn mực số 600 (13/01/2005)

  Đối tác


  Quảng cáo









Đăng ký bản tin

Để nhận bản tin của chúng tôi, bạn hãy nhập địa chỉ email của bạn vào ô phía dưới

Bản quyền của Hội Kế Toán Thành phố Hồ Chí Minh